HOA TƯ DẪN
«華胥引»
Tác giả: Đường Thất Công Tử
Thể loại: Ngôn tình, cổ trang, huyền huyễn
Độ dài: 22 chương + 3 phiên ngoại
Tình trạng dịch: Hoàn
Giới thiệu:
Đây là một câu chuyện diễn ra vào thời loạn thế. Những ngày thành tan nước mất, nàng công chúa của nước Vệ tuẫn tiết vì tự tôn của đất nước. “Chiếc váy dài của Diệp Trăn bay phấp phới trên tường thành, đột nhiên bóng người mảnh dẻ từ trên thành cao trăm trượng lao xuống như một con chim trắng, chiếc váy trắng nhuốm đỏ khi nàng nằm trên đất…”. Diệp Trăn nhờ viên giao châu một lần nữa được hồi sinh, với cái tên Quân Phất, nàng trở thành người có khả năng dệt mộng, nhờ điệu nhạc Hoa tư dẫn huyền bí.
Quân sư phụ nói rằng ông muốn nàng đi hành thích Trần hầu, kẻ thù của đất nước và vương tộc nàng. Viên giao châu trong lồng ngực Quân Phất phong ấn Hoa Tư dẫn – một loại thuật phép thượng cổ. Nếu ai đó uống vào dù chỉ là một giọt máu của nàng, Quân Phất có thể tìm ra điệu Hoa Tư (tên một điệu nhạc cổ) phù hợp nhất với người đó. Đánh điệu nhạc đó lên có thể tạo ra một mộng cảnh, mộng cảnh ấy là sự tái hiện của quá khứ. Muốn thoát ra khỏi mộng cảnh ấy phải xem người đó có thể thoát khỏi tâm mê của chính mình hay không. Quân sư phụ muốn Quân Phất giết Trần hầu theo cách đó.
Nhưng pháp lực của viên giao châu chỉ có thể cho Quân Phất ba năm sinh mệnh, nàng sống để trả nợ tình cho Quân sư phụ. sống từ sinh mệnh lấy từ những giấc mơ của kẻ khác, nghĩa là khi ai đó chọn ở lại trong mộng cảnh không tỉnh lại, sinh mệnh của người đó sẽ trở thành sinh mệnh của nàng.
Nàng đã dệt giấc mộng cho Tống Ngưng – vị nữ tướng uy mãnh đã dùng trọn cả đời mình để yêu và trả phải bằng cái giá quá lớn mà đến cuối đời cũng không được đáp lại.
“Chẳng phải em đã nói, dù chết em cũng phải nhìn thấy ta tắt thở trước mặt em sao? Chẳng phải em nói, ta có lỗi với em, em phải nhìn thấy ông trời trừng phạt ta thế nào sao? Em hận ta như thế, ta còn chưa chết, sao em lại chết trước ta?”.
“Tống Ngưng chết trong mộng cảnh. Cô ấy chìm đắm trong mộng cảnh, từ bỏ tính mạng của mình. Bởi trong mộng cảnh đó, cuối cùng ngài đã yêu cô ấy…Tống Ngưng chìm đắm trong mộng cảnh hư không đó…Thẩm Ngạn ngài không hề biết, cô ấy đã yêu ngài, luôn yêu ngài suốt bảy năm qua.”…
Là Oanh Ca – nữ sát thủ Trịnh quốc, kẻ bị chính người mình yêu dâng cho kẻ khác, để cuối cùng khi tìm được tình yêu thì bị chia cắt bằng cái chết.
“Nàng có biết, tình yêu của quân vương là thế nào không?”.
“Tôi sẽ dệt giấc mộng cho cô để cô và Dung Viên mãi mãi bên nhau…Điều đó phỏng có ích gì, là mộng đâu phải là thật”
“Suốt nửa đời ta mải mê tìm kiếm, ngu muội vô tình làm mất báu vật trong tay, có ai ngốc như ta không hả trời. Nguyệt nương hỡi, ta nguyện dùng nửa đời còn lại, phổ khúc này mãi mãi nhớ về em”.
Là Khanh Tửu Tửu – người bị thù hận che mờ lý trí, để rồi khi cô quyết định trả món nợ tình thì cái giá lại là chính tính mạng mình
Công Nghi Phỉ thất thần đứng mãi, như sực nhớ ra, rút trong ống tay áo chiếc vòng ngọc màu đen, chìa ra trước bức tượng gỗ, nhẹ nhàng: “Chiếc vòng này có phải của cô nương?”.
Âm thanh trống rỗng vang lên trong căn phòng mờ mờ ánh đèn, nhưng không thấy tiếng trả lời. Chàng ta lại không bận tâm, ánh mắt tươi cười, giọng vẫn nhẹ: “Hình như tại hạ đã gặp cô nương ở đâu?”.
Nghe đến đây tôi đã biết câu sau chàng ta sẽ nói gì.
Đó là cảnh tượng lần đầu họ gặp nhau, cuối cùng chàng ta vẫn uống thuốc giải thiên nhật vong. Quả nhiên chàng ta nắm tay cô nói khẽ: “Tại hạ là Công Nghi Phỉ ở Bối Trung, dám hỏi quý danh cô nương”.
Như có tiếng thanh thanh vẳng lại: “Vĩnh An, Khanh Tửu Tửu”. Nhưng tất cả đã không thể quay trở lại.
Nhìn cảnh Công Nghi Phỉ rơi nước mắt, Công Nghi San bên cạnh giơ tay bịt miệng, quay người bỏ chạy như không thể chịu đựng hơn. Tôi từ từ khép cửa.
Bên ngoài chợt một trận gió mạnh thốc tới, hoa tử vi trên cây rụng lả tả như một trận tuyết rơi.
Bối Trung tháng chín, trận tuyết rơi màu tím. Ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngắt, giữa tầng mây trắng dường như thấp thoáng bóng áo trắng, tôi ngửa mặt thốt lên: “Khanh Tửu Tửu, rốt cuộc cô yêu chàng thế nào?”.
Và có cả Trần vương - vị Hoàng đế đã lựa chọn bỏ qua tình yêu để được quyền lực ...
“Quyền lực và tình yêu chỉ được chọn một. Không thể có cả hai…”
“Cuối cùng chàng vẫn yêu ta, ta không thua ai, chỉ thua vương vị của chàng”.
Chàng nghẹn ngào nhưng vẫn cố nói, dường như không cho cô cơ hội nói, không cho cô cơ hội chối từ, chỉ cần cô không từ chối, chàng sẽ giữ được cô.
Cô chỉ mỉm cười nhìn chàng, nụ cười đó bao hàm ý nghĩa gì không ai biết.
Một trận gió thổi qua, bóng chàng ôm cô đột nhiên cứng đờ, mãi sau, chàng loạng choạng đứng lên, trong tay chỉ còn bộ hoa phục màu đỏ
Còn chính bản thân Quân Phất, nàng gặp được tình yêu của mình khi đã quá muộn. Tình yêu của họ bị gián đoạn bằng sống chết không chỉ một lần và Mộ Ngôn day dứt cả đời vì đã gián tiếp giết chết người con gái mình yêu những hai lần. Chàng nguyện hi sinh cả đời mình, bất chấp chia sẻ cả tuổi thọ chỉ để ở bên người mình yêu.
***
Nếu như trên thế giới này có kiếp luân hồi, có duyên, có phận, phải chăng chỉ là giúp con người ta sửa những lỗi lầm đã làm sai trong quá khứ, duyên phận âu cũng chỉ là “nợ duyên” từ kiếp trước, mà kiếp này ta phải trả. Tiếc nuối lớn nhất của con người không phải là không tìm thấy nhau, không phải hữu duyên vô phận, cũng không phải yêu nhau nhưng không có được nhau mà chính là bỏ lỡ nhau trong tiếc nuối. “Ta gặp nàng, nàng ở ngay trước mắt ta, ta lại phũ phàng với tình cảm của nàng, để rồi khi nàng mất đi, ta hối tiếc thì cũng đã muộn màng, ta đã đánh mất nàng mãi mãi”
Trong “Hoa tư dẫn” con người ta không chỉ bỏ lỡ nhau một lần, mà là những sai lầm nối tiếp nhau, để rồi khi nhận ra, thì họ đã mất nhau mãi mãi...
Bốn mộng cảnh, bốn giấc mộng vĩnh hằng, cái chết tuy thật rất tàn nhẫn nhưng nó cũng rất công bằng. Không cái gì có thể khiến người ta day dứt bằng sự chia lìa sống chết của người mình yêu. Ai phụ ai, ai bõ lỡ ai cái chết biết hết, nó cũng chính là minh chứng rõ ràng cho tiếc nuối và sai lầm mà người trong cuộc đã gây ra cho nhau.
Đọc tại : Octieutam / HanPhongTuyet


0 comments: