No hero
非关英雄
Tên khác : Phi Quan Anh Hùng
Fei Guan Yingxiong (Novel)
No More Heroes (Novel)
Truyện liên kết ND : Huyền Nhật Thú
Tác giả: 【御我】YuWo
Năm : 2008
Tình trạng : 8 Volumes (Ongoing)
On the other hand, in the chaotic era of scientifically enhanced humans, powerful heroes become the protectors of normal citizens, going where evil needs subduing. This young master may be secretive, but he is our hero.
_______________________________________
Đường phố nửa đêm, dưới ánh trăng, một anh chàng lang thang một mình.
Hỏi : Anh ta đang định làm gì ????
Trả lời :
- A : Ăn trộm
- B : Tự kỷ
- C : Tìm việc làm
- D : Hành nghiệp trượng nghĩa
Thanh niên nhìn ta, nghiêng đầu hỏi: “Vampire? Anh uống máu người?”
“Đúng vậy, tôi uống máu người.” Ta gật đầu.
“Vậy thật gay go.” Thanh niên có chút lo âu nói.
Đúng là gay go, nhất là ta đang nhìn cậu ta.
Thanh niên có chút bất đắc dĩ nói: “Vậy thì không thể mời anh ăn cơm để biểu đạt biết ơn của tôi rồi.”
Chính xác, bởi vì ta cũng không cần ăn cơm… Huh?
Ta sửng sốt. Phản ứng của thanh niên này cũng không khỏi quá mức vượt khỏi ý liệu của ta rồi.
Thanh niên mong đợi hỏi: “Có lẽ có gì đó anh muốn?”
“Đương nhiên có.” Ta gật đầu.
“Vậy thì xin anh nói cho tôi biết, có lẽ tôi có thể giúp một chút.” Thanh niên xem ra rất thành khẩn.
Ta nhìn cậu ta, rất là bội phục can đảm của thanh niên này, thành khẩn đối với một vampire, không còn nghi ngờ gì chính là một việc phi thường dũng cảm.
Nhưng là, cậu ta không thể giúp ta, ta khéo léo nói: “Tôi sợ rằng chuyện này quá khó khăn rồi.”
Thanh niên mỉm cười: “Nói một chút cũng không sao.”
Điều này cũng đúng, ta thành thật nói: “Tôi đang tìm công việc.”
“Công việc?” Lần này, thanh niên cuối cùng sửng sốt.
“Đúng vậy.”
Ta ưỡn thẳng tư thế đứng, ưu nhã mà kiêu ngạo nói: “Tôi là một quản gia.”
Thanh niên ngẩn người, sau đó nhìn chằm chằm ta, hình như muốn từ trên mặt ta tìm ra một tia đùa giỡn, nhưng ta dùng ánh mắt tuyệt đối nghiêm túc đáp lại cậu ta, cuối cùng, cậu ta cười nhẹ lên… đây lại vượt ngoài ý liệu của ta rồi, đúng là một thanh niên đặc biệt.
Cậu ta cười hỏi: “Như thế, quản gia vampire, anh tên là gì?”
Cậu ta lại có thể thừa nhận ta là một quản gia rồi, đây khiến cho ta rất cảm động, mỗi khi ta nói ra nghề nghiệp của mình, cho dù là vampire hay loài người, phần lớn là không có ai tin ta, vampire chỉ sẽ cười lớn, loài người chỉ sẽ kêu lớn.
Thanh niên này khiến cho ta nổi lên một chút ý tứ muốn kết bạn mà nhiều năm qua khó có được, ta ôm nguyện vọng kết bạn nói cho cậu ta biết tên của ta.
“Tôi là Charles Endless, là một vampire đang tìm việc quản gia.”
Thanh niên cười hết sức xán lạn nói: “Charles tiên sinh, tôi là An Hướng Dạ, anh có thể gọi tôi là a Dạ, tôi là một sinh viên đại học.”
“Anh có vội đi tìm việc không?” An Hướng Dạ tò mò hỏi.
“Không vội lắm.” Ta thành thật nói: “Đối với một vampire mà nói, công việc quản gia cũng không dễ tìm.”
“Vậy anh đến nhà tôi làm quản gia nhé?” An Hướng Dạ nghiêng đầu nói: “Đúng lúc tôi ở một mình, cũng rất nhàm chán.”
Ta mỉm cười, cho dù An Hướng Dạ thoạt nhìn có hiểu chuyện thế nào, hình như vẫn là đứa trẻ con! Ta trêu đùa nói: “Tiền lương của tôi rất cao đó.”
“Anh mong muốn là bao nhiêu tiền lương?” Cậu ta vẫn duy trì lòng tò mò.
Ta trầm mặc một chút, gần như là tuyệt vọng nói: “Hai mươi triệu, hợp đồng ít nhất hai năm, tiền muốn dùng cho chủ nhân thì xem chủ nhân muốn cấp bao nhiêu.”
Như vây, bạn đoán được anh ta đang làm gì rồi chứ? (≧◡≦)
Đọc tại : aicomicus



0 comments: